Hồi 01 Hồi 02 Hồi 03 Hồi 04 (H) Hồi 05 Hồi 06 Hồi 07 Hồi 08 Hồi 09 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 83 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Hồi 93 Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 kết quả cuối cùng

Vợ của gia nhân Lai Vượng nhỏ xíu đau luôn, sau đó 1 cơn bệnh nguy kịch thì tự trần.

Bạn đang xem: Kim bình mai tây môn khánh

Chôn cất xong, Nguyệt nương cưới đến Lai Vượng một fan khác, là con của fan bán hòm tên Tống Nhân. Người bà xã sau của Lai Vượng cũng tên là Kim Liên, nguyên lúc trước bị bán cho nhà họ Thái làm a hoàn, sau bị đuổi ra, trở thành bà xã của đầu nhà bếp tên Tương Thông. Tương Thông vẫn hay được Tây Môn Khánh không đúng bảo bài toán này câu hỏi kia, mỗi lần như vậy, Lai Vượng đa số được không nên tới nhà gọi Tương Thông, vì vậy quen biết bà xã Tương Thông, 2 bên tư tình lén lút. Tiếp đến vợ Lai Vượng chết, Tương Thông thì sau một cuộc xô xát vì tiền tài chia không đều, bị đồng đàn đâm chết. Vợ Tương Thông nhờ vào Tây Môn Khánh chuyển nội vụ lên quan, bắt thủ phạm ghép vào tử tội. Lai Vượng nói dối Nguyệt nương, bảo bà xã Tương Thông là người góa ông xã đã lâu, giỏi việc nội trợ. Nguyệt nương bèn lấy ra năm lạng ta bạc, hái cỗ quần áo, mấy xấp lụa với ít chị em trang, đến Lai Vượng cưới bà xã Tương Thông về làm cho vợ. Vì vợ thứ năm Tây Môn Khánh tên là Phan Kim Liên, đề xuất Nguyệt nương thay tên Kim Liên, vợ của Tương Thông, vợ hiện tại của Lai Vượng, thành thử Huệ Liên. Huệ Liên năm nay hai mươi tứ tuổi gồm nhan nhan sắc mặn mà. Lúc bắt đầu về nhà Tây Môn Khánh làm vk Lai Vượng, Huệ Liên ăn diện xuềnh xoàng, không tuyệt trang điểm. Tuy nhiên dần dần, thấy đám tè thiếp của Tây Môn Khánh, toàn là tín đồ đẹp, ăn diện chải chuốt, trang điểm khôn khéo thì cũng bắt chước. Chỉ mấy mon sau, Huệ Liên sẽ tỏ ra không thua thảm kém các bà nhà trong nhà. Chính vì vậy, mỗi lần Huệ Liên bưng cơm trắng rót nước, hầu như được Tây Môn Khánh để ý. Tây Môn Khánh tìm dịp chiếm đoạt Huệ Liên.Một hôm, Tây Môn Khánh suy nghĩ ra một kế, bèn điện thoại tư vấn Lai Vượng lên, đưa đến năm trăm lạng bạc, không nên tới mặt hàng Châu đặt may áo xống quý và quần áo mặc tứ mùa. Như vậy, lo kết thúc việc, tính cả thời gian đi về cũng đề xuất mất nửa năm. Lai Vượng buồn phiền lên đường.Nhưng không ngờ sau thời điểm Lai Vượng đi thì ở nhà Huệ Liên lâm bệnh, sốt với nhức đầu, ban ngày thì nhẹ, đêm hôm thì nặng, thân hình bé ốm, sắc suy giảm. Nguyệt nương thấy bệnh có vẻ nguy ngập thì nồng nhiệt chữa. Tây Môn Khánh biết Huệ Liên lâm bệnh thì thương xót lắm. Kim Liên tinh ý nhận thấy tâm trạng Tây Môn Khánh.Một hôm Tây Môn Khánh thanh nhàn ở nhà, Nguyệt nương bảo Ngọc Tiêu dọn rượu ra. Huệ Liên đã vận tải hầu hạ được. Tây Môn Khánh thấy Huệ Liên mặc một cái quần color tía, sắc còn suy giảm, tưởng tượng còn tiều tụy bèn quay sang bảo Ngọc Tiêu:- Con vợ thằng không đúng Vượng sao lại mặc chiếc quần màu đó ? Ngươi thưa cùng với Đại nương là mang đến nó một chiếc quần color khác.Ngọc Tiêu thưa:- Quần đó là của tôi mang đến chị ấy mượn.Tây Môn Khánh ko nói gì nữa.Một hôm Nguyệt nương sang nhà láng giềng đối lập là Kiều Đại hộ ăn uống tiệc. Tây Môn Khánh cũng dạo phố uống rượu với các bạn bè. Khoảng tầm trưa trở về nhà, vào cho tới cổng thì chạm mặt Huệ Liên từ trong đi ra. Tây Môn Khánh gọi lại hỏi:- Huệ Liên, bệnh của ngươi đã sút nhiều chưa ?Nói xong xuôi đưa tay sờ trán Huệ Liên, thấy khá hâm hấp nóng.Huệ Liên lùi lại nói:- Thưa gia gia, dịch tôi bớt nhiều rồi, gia gia đừng làm vậy nên Tây Môn Khánh bảo:- Ngươi khỏi căn bệnh thì ta mừng, nhưng áo quần ngươi không nhiều quá nhằm ta mang đến lụa tốt mà may.Huệ Liên lạy tạ rồi bước đi. Vào cho tới phòng, Tây Môn Khánh sai Ngọc Tiêu lấy ra một xấp lụa, sở hữu xuống mang lại Huệ Liên. Ngọc Tiêu mang lụa xuống phòng Huệ Liên bảo:- Gia gia hôm nọ thấy chị không có quần áo nên lúc này sai tôi đem đến chị ít lụa mà may.Huệ Liên mở ra, thấy đó là một xấp lụa color thúy lam tất cả hoa vô cùng đẹp, thì bảo:- Tôi mang thứ này may áo quần mặc rồi Đại nương thấy thì sao ?Ngọc Tiêu bảo:- gồm gì mà lại lo, sau này gia gia vẫn nói lại với Đại nương. Gia gia nói là chị new khỏi bệnh, mang lại chị để chị có áo quần mà mặc, đi ra lấn sân vào cho khách hàng khứa fan ta khỏi chê cười. Chị cứ yên trung tâm đi.Huệ Liên lại hỏi:- hiện nay gia gia đang nơi đâu ?Ngọc Tiêu đáp:- Gia gia sẽ ở mặt ngọn trả sơn vào hoa viên, chị có thể tới cảm tạ vài câu.Huệ Liên nói:- ví như là vào hoa viên thì hại Ngũ nương hoặc Lục nương biết, bởi vậy không tiện.Ngọc Tiêu bảo:- Tam nương với Ngũ nương hiện đang đánh cờ bên phòng Lục nương, không lo ngại gì đâu.Huệ Liên mỉm cười không nói.Trong thời điểm đó, Ngọc Lâu và Kim Liên vẫn đánh cờ tại phòng Bình Nhi, a hoàn vào báo:- Gia gia sẽ về nhà từ hồi nãy.Ngọc Lâu và Kim Liên cấp ai về phòng nấy. Trên phố về phòng. Kim Liên thấy đái Ngọc đứng tại hành lang đại sảnh nhìn chăm chú ra phía ngọn giả sơn, bèn cách lại ngay gần hỏi:- Gia gia ở trong những số đó phải ko ?Tiểu Ngọc phủ nhận không nói, mang tay trỏ ra phía ngọn mang sơn. Kim Liên dịu nhàng bước về phía đó.Tới sát ngọn mang sơn, Kim Liên thấy Ngọc Tiêu tự phía sau mang sơn di ra thì suy nghĩ rằng chắc chắn rằng Tây Môn Khánh vừa new tư tình cùng với Ngọc Tiêu, bèn đi thẳng tới. Ngọc Tiêu thấy Kim Liên thì hốt hoảng nói:- Xin Ngũ nương giới hạn lại, gia gia đang có chuyện ở ẩn dưới dó.Kim Liên mắng:- nhỏ khốn kiếp, tao lại sợ gia gia mày tuyệt sao.Nói kết thúc xăm xăm cách ra phía sau giả sơn, chú ý vào các khóm lá cái cây đều ko thấy gì, nhưng quay lại thì thấy Huệ Liên với Tây Môn Khánh đã ở trong một cái hốc đá rất lớn của hòn mang sơn.Huệ Liên đỏ bừng khía cạnh cúi đầu. Kim Liên hỏi:- Mày làm gì nơi đây ?Huệ Liên đáp:- Tôi đi kêu thằng Họa Đồng mang lại gia gia.Nói xong xuôi vụt vùng dậy đi mất. Tây Môn Khánh từ bỏ nãy giờ vẫn yên lặng. Kim Liên mắng:- Đẹp phương diện chưa, thật là vô liêm sỉ. Nam giới và bé nô tài gian phụ đó chiu vào đây làm cái gi ? Nó bảo nó đi kiếm thằng Họa Đồng, thì ra đấng mày râu là thằng Họa Đồng nên không ? cánh mày râu cho gọi bé nô tài dâm phụ đó tới vị trí này làm gì, mau nói thiệt đi, nếu không tôi vẫn nói lại với Đại nương. Vừa rồi tôi định tát cho bé khốn mấy tát tai tuy nhiên nó đã chí lý lẩn mất. Chang cần cho tiến công đòn nó, nếu như không tôi không chịu bỏ qua mất chuyện này đâu.Tây Môn Khánh cười:- Khe khẽ một tí ko được sao ? làm những gì mà ầm ỹ lên vậy ? Để tôi nói mang đến mà nghe. Tôi cho call nó tới đó là hỏi xem tình hình bệnh lý của nó cầm cố nào mà lại thôi. Kim Liên bảo:- vậy thì bác sĩ đã bắt mạch chữa trị gì cho nó vẫn chưa ? Này tôi nói thật mang lại mà biết, nam nhi với nó có tác dụng yêu làm cho quỷ gì thì tôi đã và đang biết cả rồi, đừng mang vải thưa che mắt thánh nữa.Tây Môn Khánh chỉ cười mà cách ra. Kim Liên cũng bỏ vào sau phòng bếp dọ xét đám a hoàn. Một đứa nói với bạn.- Hồi nãy, gia gia mới về nhà, đã sai Ngọc Tiêu mang một xấp lụa đi, lần chần là đến ai.Kim Liên nghe vậy biết ngay lập tức là Tây Môn Khánh sẽ sai lấy lụa mang đến Huệ Liên, tuy vậy không nói gì về chuyện này.Từ đó Huệ Liên ngày càng thêm sức khỏe, nhan sắc cũng mặn nhưng mà thêm lên. Tây Môn Khánh hay lén lút gặp gỡ và mang lại Huệ Liên tiền bạc, xống áo và những đồ trang sức.

Xem thêm: Cách Ghép Mai Vàng Bằng Hình Ảnh, Ghép Mai Qua Hình Ảnh

Huệ Liên được ăn mặc đẹp, trang sức đẹp đẹp, lại có tiền cài son phấn đề xuất nhan dung nhan ngày thêm lộng lẫy. Tây Môn Khánh lại vận chuyển với Nguyệt nương nhằm Huệ Liên cùng rất Ngọc Tiêu lo bài toán trà nước trong phòng mà thôi. Nguyệt nương vô tình yêu cầu cũng chấp thuận.Mới hay người chủ trong nhà lòng dạ bất thiết yếu thì xẩy ra nhiều chuyện đồi phong bại tục.Một hôm, vào tầm khoảng thượng tuần mon chạp, Tây Môn Khánh có hẹn cùng với Ứng Bá Tước cùng đi gửi đám một thân quyến của một chức bài toán trong huyện. Đại An đã sẵn sàng sẵn hai bé ngựa, nhưng ngóng mãi không thấy Ứng Bá tước đoạt đến. Lát sau thì Lý Minh cho tới dạy lũ hát mang lại mấy a hoàn. Tây Môn Khánh nngồi bên lò sưởi tại phòng khách, cho gọi Xuân Mai, Ngọc Tiêu, Lan Hương cùng Nghênh Xuân ra phòng tiếp khách rồi bảo Lý Minh dạy cho khách hàng coi. Tư a trả đang đàn hát bài "Tam lộng mai hoa" thì Ứng Bá tước đến. Tây Môn Khánh quan tâm tiếp đón. Hai bạn vái chào nhau rồi ngồi xuống. Mấy a hoàn thấy bao gồm khách thì bấm nhau định lui vào, tuy nhiên Tây Môn Khánh bảo:- vấn đề gì đề xuất đi đâu. Ứng nhị gia phía trên chứ đề xuất ai xa lạ, cất cánh hãy tới bái kiến nhị gia đi.Bọn Xuân Mai bước tới sụp lạy chào. Ứng Bá tước vội vùng lên vái trả, rồi nói với Tây Môn Khánh:- Thât đại ca là người dân có diễm phúc, vào nhà có một ban ca nhạc toàn là người dẹp tuyệt trần. Thật khó fan sánh kịp đại ca.Đoạn quay trở về nói với đàn Xuân Mai:- hôm nay ta vì quá trình mà tới đây, chẳng mang theo gì trong bạn cả, để hôm khác tới đang xin tặng chút đỉnh để sở hữ son phấn. Bầy Xuân Mai mỉm mỉm cười lui vào. è cổ Kính Tế trường đoản cú nãy được hotline ngồi bên thân phụ vợ, bây chừ mới đứng dậy vái kính chào Ứng Bá Tước. Bá tước cũng đáp lễ. Hai người cùng ngồi xuống. Tây Môn Khánh hỏi:- Nhị ca bận gì mà lại giờ này new tới ?Ứng Bá tước đáp:- con gái tôi bệnh bấy lâu nay, hiện thời mới bình phục. Trước tôi gởi nó ở mặt ngoại trị bệnh, bây giờ đón về có tác dụng bữa tiệc bé dại ăn mừng. Cho nên vì vậy phải sắp xếp chấm dứt xuôi rồi mới sắp tới đây được Tây Môn Khánh bảo:- Vậy nhưng tôi hóng quá. Hiện giờ mình ăn cái gì vẫn rồi hãy đi. Nói dứt sai gia nhân đem món ăn sáng lên. Lý Minh trường đoản cú nãy ngồi ngơi nghỉ cuối phòng, bây chừ mới tới vái kính chào Ứng Bá Tước, Bá tước hỏi:- Hồi này sao để quá lâu không gặp mặt ? Lý Minh đáp:- Hồi này tôi bận những việc, thường là đi dạy dỗ nhạc tại những nhà, cần ít khi rảnh.Gia nhân bưng tư tô cháo giết lên, thuộc mấy đĩa món ăn và bánh trái. Tây Môn Khánh mời Ứng Bá Tước và mọi người ăn, lại sai rước rượu Kim Hoa ra uống, nhà hàng siêu thị xong, Tây Môn Khánh mũ áo chỉnh tề thuộc Ứng Bá tước lên ngựa mà đi.Trong nhà, đám gia nhân a hoàn tụ nhau trò chuyện, vứt cả học đàn ca, trong chống chỉ bao gồm Lý Minh và Xuân Mai. Lý Minh rượu đã ngà ngà, dạy Xuân Mai đánh được vài khúc tỳ bà thì xích lại cố tay Xuân Mai. Xuân Mai mắng:- làm gì mà thay tay tôi vậy ? bao gồm rượu bao gồm thịt rồi định sinh chuyện buộc phải không ? Có dạy dỗ tử tế thì tôi học, còn nếu như không thì tôi không thèm học loại mặt đó đâu. Này, tôi nói cho mà biết, chưa chắc chắn tôi là ai đề xuất mới giở trò, tín đồ như thế nào cũng chưa chắc gắng được tay tôi chứ chớ nói gì cái mặt đó. Để gia gia về, tôi nói lại mang đến mà xem.Xuân Mai mắng một thôi một hồi. Lý Minh chạy ko kịp. Xuân Mai còn theo ra đến tận ngoài hành lang mà mắng. Lý Minh gặm đầu đi mất. Kim Liên đang cùng Ngọc Lâu và Bình Nhi đánh cờ vào phòng, bao gồm Tống Huệ Liên nghỉ ngơi cạnh, nghe Xuân Mai ầm ĩ ở ko kể Kim Liên hỏi:- nhỏ quỷ kia, ngươi mắng ai mà lại ồn lên vậy ?Xuân Mai bước vào đáp:- mẫu thằng khốn Lý Minh chứ còn ai nữa ? Thằng khốn đó tới đây, được gia gia cho nhà hàng ăn uống phủ phê. Gia gia vừa đi ngoài thì những chị đó cũng rủ nhau đi chơi, không chịu đựng học đàn, chỉ với mình tôi ngồi học.Thằng khốn đó thấy trong phòng vắng vẻ, dám di động cầm tay tôi định có tác dụng hỗn, tôi chửi mắng cho như tát nước, nó hoảng hồn loại bỏ mất. Tôi đuổi theo mà mắng. Chỉ nhớ tiếc là hồi nãy quên không tát đến nó một tát mang đến nó biết tay tôi.Kim Liên bảo:- ko học fan này thì học bạn khác, bao gồm gì nhưng mà lo. Nó xúc phạm mình, mình chửi mắng do vậy là đầy đủ rồi, hơi đâu mà giận tái mặt đi như vậy ? Rồi ngóng gia gia về, nói lại mang đến gia gia nghe để gia gia đuổi nó đi là xong. Xuân Mai nói:- Chỉ sợ nó là em của Nhị nương, rồi Nhị nương mắng tôi, hoặc nói cùng với gia gia đánh tôi nhưng thôi.Huệ Liên bảo:- Là gì vậy nên chứ. Dạy bọn ở đây thì lo dạy, sao lại chọc nghẹo người ta. Đi làm đi ăn uống để nuôi cha nuôi bà mẹ mà bởi thế đâu được. Ấy là chưa kể được ngày ba bữa rượu giết ê hề, đối đãi tử tế làm vậy là bậy quá rồi còn điều gì nữa.Kim Liên bảo:- Mà may mắn tài lộc trả hậu chứ tất cả phải ko đâu, mon tháng là nó thò tay lãnh năm lạng ta bạc, nhưng nó dám làm cho chuyện tồi bại nghỉ ngơi đây. Xuân Mai phía trên nó cũng chưa hẳn tay vừa đâu, gia nhân trong đơn vị này đểu yêu cầu nể hại nó, mừng húm với nó thì thôi, còn không thì nó chỉ thưa với gia gia là đứa đó bị đòn đề xuất biết.Đoạn xoay sang bảo Xuân Mai:- Thôi không bắt buộc nói gì nữa, hóng gia gia về, ngươi thưa cùng với gia gia nhằm gia gia phân xử.Xuân Mai bảo:- Cũng trên Ngọc Tiêu và hai chị tê không chịu đựng học, rủ nhau đi dạo nên mới xẩy ra cớ sự.Ngọc lâu hỏi:- hiện nay ba đứa kia đang chỗ nào ?Xuân Mai đáp:- Đang nói cười chơi đùa trong phòng của đại thư.Ngọc thọ bảo:- Để ta rầy la chúng nó.Nói hoàn thành về phòng. Bình Nhi cũng về phòng, sai Tú Xuân call Nghênh Xuân về mắng cho một trận.Tối hôm kia Tây Môn Khánh về nhà. Kim Liên nhắc lại vụ Lý Minh. Tây Môn Khánh giận lắm, điện thoại tư vấn Lai Hưng vào dặn là từ ni cấm cửa Lý Minh, quán triệt lảng vẳng tiếp đây nữa...