"Vốn đã chẳng dễ dàng để tồn tại, đã chẳng 1-1 giản để sở hữu một cuộc đời hạnh phúc vô lo vô nghĩ, vậy thì thay bởi vì ước ý muốn những điều hỏng vô, hãy trân trọng từng giây khắc vui vẻ vào cuộc đời."



Giản Vi cảm xúc mình đã tự đào hố chôn mình.

Bạn đang xem: Quả lê nhỏ ngọt ngào

Lâm Cẩn Ngôn là tín đồ thuộc phe phái hành động, ngay sáng hôm sau đúng năm giờ đã nâng Giản Vi thoát ra khỏi chăn.

Giản Vi khóc lóc nước mắt váy đìa, nhân thời điểm Lâm Cẩn Ngôn sẽ đánh răng cọ mặt vẫn vội bỏ dép đưa vào trong chăn, che che chắn chắn, chăn chùm bí mật người để anh suy nghĩ cô vẫn dậy rồi.

Lâm Cẩn Ngôn thoát ra khỏi phòng tắm, chú ý ra nệm chỉ thấy chăn đang nhô lên như 1 quả bóng, nhóc nhỏ này tưởng trốn vào chăn mà lại anh không khám phá à?

Anh không nhịn được cười, đi tới kéo chăn: “Heo con chây lười này, ai bảo cùng với anh đề xuất dậy nhanh chóng rèn luyện sức khỏe thế?”

Giản Vi cần sử dụng sức giữ chăn lại, cấm đoán anh tung hết chăn lên, buồn phiền lầm bầm: “Em bao gồm bảo là sớm như vậy này đâu, trời vẫn còn đấy chưa sáng kia kìa.”

Tiết trời giá lẽo, năm giờ sáng và đúng là quá sớm. Lâm Cẩn Ngôn thấy vậy, mỉm cười xoa đầu cô: “Thế để em ngủ thêm thời điểm nữa, sáu giờ đồng hồ anh sẽ điện thoại tư vấn em dậy.”

“…”

Đúng sáu giờ, Giản Vi lại bị Lâm Cẩn Ngôn lấy ra khỏi chăn.

Cô bị anh ôm vào chống tắm tấn công răng cọ mặt, thay giầy thể thao, mơ gặp ác mộng màng để anh dẫn ra bên ngoài đường.

Sớm tinh mơ, gió rét còn vẫn thi nhau thét gào, Giản Vi chỉ cảm xúc mình và đúng là tự bẫy chết bạn dạng thân. Sao cô không chịu xem xét cẩn thận và lại ghi luôn cái rèn luyện sức khỏe vào điều hình thức chứ? Sao cô lại không chịu cân nhắc tử tế cơ chứ???

Giản Vi cực kỳ ít khi anh em dục, hì hục chạy được nửa tiếng đã không thể chịu đựng nổi, đành ôm cánh tay Lâm Cẩn Ngôn nũng nịu: “Chồng ơi, em chạy không còn nổi rồi.”

Lâm Cẩn Ngôn tảo đầu, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn vẫn đỏ bừng, góc nhìn đáng thương để ý nhìn anh.

Thấy Lâm Cẩn Ngôn quay đầu lại, Giản Vi lập tức nhào vào lòng anh, ôm chầm mang anh: “Chồng ơi, anh cõng em đi mà, em ko chạy được nữa.”

Lâm Cẩn Ngôn cười quan sát cô: “Chẳng cần bảo mong mỏi rèn luyện sức khỏe à?”

“Tập thể dục nửa tiếng cũng đủ rồi.” Giản Vi nói kết thúc liền nhảy lên trên người Lâm Cẩn Ngôn, hai tay ôm cổ anh, nhị chân nâng lên ôm chặt eo anh.

Lâm Cẩn Ngôn thuận tay ôm lấy cô, ngấc đầu hôn môi cô.

Sáng mau chóng mùa đông, trên phố không một bóng người, Giản Vi liếc đôi mắt cười, nhì tay ôm khía cạnh Lâm Cẩn Ngôn, cúi đầu hôn xuống môi anh một cái: “Chồng ơi, họ đi bữa sáng đi.”

Khóe mắt Lâm Cẩn Ngôn ngập cả ý cười, nhướng mày chú ý cô: “Hôn thêm một chiếc nữa anh vẫn dẫn em đi luôn.”

Giản Vi lại ôm khía cạnh anh, chủ động hôn xuống môi anh thêm một cái nữa.

Lâm Cẩn Ngôn bấy giờ new cảm thấy hài lòng, cười một tiếng, nhằm Giản Vi đứng xuống rồi bắt đầu quay bạn cõng cô lên vai, trở về phía trước.

Giản Vi ở trên sườn lưng anh, ôm cổ anh cười khanh khách rồi bé dại giọng điều đình bên tai anh: “Chồng à, ngày mai chúng ta không cần ra phía bên ngoài nữa nhé?”

Lâm Cẩn Ngôn: “Kế hoạch là vì ai viết?”

Giản Vi chớp chớp mắt, vô cùng tráng lệ và trang nghiêm nói: “Em nghĩ rồi, ngủ cảm thấy không được giấc cũng tác động đến sức khỏe, mang lại nên bọn họ cần phải ngủ những hơn, từng ngày tám giờ đồng hồ dậy là vừa.”

“Xì, đúng là lý vì chưng lý trấu không chê vào đâu được.”

Giản Vi cười cợt khúc khích, thanh thanh thổi khí vào tai anh: “Có được không ông xã ơi?”

Lâm Cẩn Ngôn cong môi, nói: “Ừ, nhằm anh suy nghĩ đã.”

Giản Vi nghe xong, âm thầm lặng lẽ bĩu môi, trong đầu nghĩ: “Mặc kệ anh có gật đầu đồng ý hay ko thì mai em cũng không dậy đâu, bè bạn dục vừa khổ vừa mệt. Hứ.”

Từ khi phiên bản kế hoạch được xây dựng, Lâm Cẩn Ngôn rất gồm trách nhiệm tuân theo đúng những mức sử dụng được đề ra, thuốc lá đã biết thành anh bỏ hết, mỗi buổi tối anh đông đảo cố gắng kết thúc việc trước mười giờ bỏ lên giường sớm.

Nói là mười giờ đồng hồ đi ngủ nhưng bình thường mỗi khi lên giường lại giầy vò cô đến hơn nửa đêm. Sử dụng lời Lâm Cẩn Ngôn để mà nói thì đang là: “Kế hoạch được xây dựng rất tốt rồi, giả dụ giờ anh ko tận lực nỗ lực thì rước đâu ra em bé?”

Lời anh nói cần thiết nào bội nghịch bác.

Xem thêm: Bếp Hồng Ngoại Sanaky Snk-2014Hg, Bếp Hồng Ngoại Sanaky Snk

Tóm lại là, tự khi bạn dạng kế hoạch ra đời, nhì vợ ông xã cứ người cố gắng người thả lỏng không theo điều luật, mà lại ngược lại, bà bầu Lâm ở nhà nghe nói nhì người sẵn sàng sinh em nhỏ xíu thì hàng ngày đều đun thuốc mang lại cho Giản Vi.

Đã là thuốc thì vô cùng vấp ngã dưỡng, tốt cho sức khỏe nhưng không còn dễ uống chút nào.

Uống thuốc bảy ngày liên tục, Giản Vi đã ước ao nôn cả ra. Cơ mà thuốc mẹ mang tới, cần yếu đổ đi được.

Mỗi buổi tối ăn uống cơm hoàn thành lại đi xuống nhà bếp uống thuốc.

Lâm Cẩn Ngôn đi vào, thấy Giản Vi tay cầm chén thuốc, khuôn mặt nhỏ dại nhắn nhíu lại, tủi thân uống từng hớp từng hớp, các lần uống khía cạnh lại nhăn không còn cả vào như khỉ con.

Lâm Cẩn Ngôn chú ý mà nhức lòng, đi tới cầm bát thuốc của cô ý uống cạn.

Giản Vi bất ngờ, nhìn về phía anh.

“Không uống được thì đừng có uống, cơ thể hai vợ ck đều khỏe mạnh mạnh, không nhất thiết phải uống mấy cái phương thuốc không đâu này.” Anh nói xong, đặt chén xuống bàn rồi ôm Giản Vi thoát khỏi phòng bếp.

Đi ra ngoài, Lâm Cẩn Ngôn kéo Giản Vi ngồi xuống sofa, thuận tay tách bóc một viên kẹo đút vào mồm cô.

Kẹo ngọt tung trong miệng, ánh mắt Giản Vi tròn xoe nhìn Lâm Cẩn Ngôn: “Nếu mẹ hỏi thì vấn đáp thế nào bây giờ?”

Lâm Cẩn Ngôn cười, xoa đầu cô: “Em gàn thế? Thì bảo bé không uống được chứ sao?”

“Nhưng nạm thì không tốt lắm đâu.”

“Em định liên tục uống hả?”

Giản Vi gấp vã lắc đầu: “Không không, em không thích uống đâu.”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô châm bẩm một hồi, khóe môi cong lên nụ cười, nắm cằm cô rồi để xuống môi cô một nụ hôn vơi dàng: “Ngốc gớm khủng.”

“Anh mới ngốc ý.” Giản Vi trừng ánh mắt anh, đứng lên khỏi sofa nhưng lại lại bị Lâm Cẩn Ngôn nỗ lực cổ tay ngồi xuống.

Giản Vi ngã vào lồng ngực anh, cấp kêu lên: “Anh làm những gì thế?”

“Tạo người.” Vừa nói chấm dứt anh đã bế thốc cô lên, đi về phòng ngủ.

Nhờ sự cố gắng không xong xuôi nghỉ, ngày đêm nỗ lực của Lâm Cẩn Ngôn mà tư tháng sau, Giản Vi sau cùng cũng với thai.

Khi cô đưa que thử thai mang lại Lâm Cẩn Ngôn nhìn, anh sững người một thời điểm lâu: “Đây là…”

Giản Vi nháy mắt với anh, mỉm cười hạnh phúc: “Chúc mừng ông Lâm, sau cuối ông Lâm cũng rất được làm cha ba rồi.”